Chợ Ở Huế, người phụ nữ ở trong căn bếp nhỏ. Chị mới đến thành phố được vài tuần. Chị biết rất ít tiếng Việt, và tối nay người hàng xóm đến ăn. Chợ sắp đóng cửa. Chị cầm túi đi ra chợ. Chị cần mua trứng. Người bán đứng sau một cái bàn nhỏ. Trên bàn có bánh mì, sữa, táo và trứng. Chị nhìn rổ trứng. Chị chỉ vào rổ. “Làm ơn.” Người bán đưa cho chị bánh mì. Chị nhìn ổ bánh mì. “Không, không phải.” Chị chỉ vào rổ lần nữa. Người bán đưa cho chị hộp sữa. “Không, không phải.” Chị đặt hộp sữa xuống. Chị chỉ vào rổ lần nữa. Người bán đưa cho chị một quả táo. Chị cầm quả táo. “Không, không phải.” Người bán dừng lại. Anh nhìn tay chị, rồi nhìn rổ trứng. “Chị muốn cái này à?” Chị nói, “Vâng.” Chị chỉ vào rổ trứng. Người bán cầm một quả trứng lên. Anh nói chậm, “Trứng.” Chị nhìn quả trứng. Chị nói, “Chứng.” Người bán đặt quả trứng xuống. Anh nói, “Trứng, chị ạ.” Chị nhìn miệng anh. Chị nói, “Trứng.” Người bán nói, “Đúng rồi, trứng.” Chị nói, “Vâng, trứng.” Người bán bỏ một quả trứng vào túi của chị. Rồi anh bỏ thêm một quả trứng. Chị nói, “Không, một thôi.” Anh nói, “Một quả là đủ tiền.” Chị hỏi, “Bao nhiêu?” Anh nói, “Hai nghìn.” Chị lấy tiền trong túi. Chị đưa anh hai nghìn. Anh nói, “Đủ rồi.” Chị nói, “Cảm ơn.” Chị cầm túi và đi ra đường. Chị đi chậm về nhà. Chị nói nhỏ, “Trứng.” Chị đi qua một cửa hàng nhỏ. Chị đi lên cầu thang. Chị đứng trước cửa nhà. Chị mở cửa và nói, “Trứng.” Người hàng xóm đang đứng ở đầu cầu thang.