Bát phở của chú Tư Sáng nay, cô Hạnh bán phở trên một vỉa hè ở Hà Nội. Hôm nay là ngày đầu tháng. Cô cần tiền mua gạo và trả tiền nhà. Quán của cô là một nồi nước, một bàn nhỏ và sáu cái ghế. Cô Hạnh lau bàn rồi đun nước. Sáu giờ, chú Tư đến. Chú Tư làm ở một cửa hàng gần đó. Chú ngồi vào cái ghế quen thuộc. “Cô Hạnh, cho chú một bát phở nhé.” “Chú ăn bát nhỏ hay bát thường?” “Bát thường. Hôm nay chú ăn hết.” Cô Hạnh nhìn chú Tư. Chú Tư nói câu này mỗi ngày. Nhưng chú chưa bao giờ ăn hết bát phở. Chú luôn để lại bánh phở và thịt. “Chú nói câu này mỗi ngày,” cô Hạnh nói. “Hôm nay khác. Hôm nay chú ăn hết.” Cô Hạnh cho bánh phở vào bát. Cô thêm thịt, hành và nước. Cô đặt bát phở trước mặt chú Tư. “Bát phở của chú đây.” “Bao nhiêu tiền, cô?” “Ba mươi nghìn đồng.” Chú Tư đặt tiền lên bàn. Chú cầm đũa. Chú ăn chậm. Cô Hạnh đứng bên nồi nước và nhìn con phố. “Cô Hạnh, hôm nay cô có việc gì không?” “Có. Cô mua gạo sau khi bán xong.” “Gạo đắt à?” “Đắt hơn tháng trước. Cô cần thêm tiền.” “Vậy hôm nay chú ăn hết.” “Chú ăn được thì cô vui.” Chú Tư ăn thêm thịt. Chú uống một ít nước. Rồi chú đặt đũa xuống. “Chú no rồi,” chú nói. “Chú còn nhiều bánh phở.” “Chú không ăn được nữa.” “Ngày nào chú cũng nói vậy.” “Ngày mai chú sẽ ăn hết.” “Ngày mai chú lại nói vậy.” Chú Tư lấy ví. Ví của chú cũ và mỏng. Chú lấy ra hai tờ tiền. Chú đặt tiền lên bàn. “Cô Hạnh, hôm nay chú chỉ có hai mươi nghìn.” Cô Hạnh nhìn bát phở còn lại. Cô nhìn tiền trên bàn. “Chú đưa sau cũng được.” “Không. Hôm nay chú trả đủ.” “Nhưng chú chỉ có hai mươi nghìn.” “Chú có cái này.” Chú Tư lấy chiếc đồng hồ trong túi áo. Chiếc đồng hồ có dây đen. Nó không chạy. “Chú không cần đồng hồ,” chú nói. “Cô lấy nó đi.” “Cô không lấy đồng hồ.” “Cô lấy đi. Nó đáng hơn mười nghìn.” “Không. Chú giữ đồng hồ.” “Vậy chú rửa bát cho cô.” Cô Hạnh nhìn chú. Chú Tư đứng dậy. Chú cầm bát và đi đến chậu nước. “Chú để đó. Cô rửa.” “Hôm nay chú trả đủ.” “Chú còn chưa ăn hết.” “Vậy chú ăn tiếp.” Chú Tư ngồi xuống. Chú cầm đũa lần nữa. Cô Hạnh không nói gì. Chú ăn bánh phở. Chú ăn thịt. Chú uống nước trong bát. Một lúc sau, bát phở hết sạch. Chú Tư đặt đũa xuống. Cô Hạnh cầm bát lên. Trong bát không còn bánh phở, thịt hay nước. “Chú ăn hết thật rồi,” cô Hạnh nói. “Ừ. Hôm nay chú ăn hết.” Chú Tư lấy thêm mười nghìn trong túi quần. Chú đặt tiền cạnh hai tờ tiền cũ. “Ngày mai chú vẫn ăn bát thường,” chú nói. “Ngày mai chú trả tiền trước.” “Được. Nhưng cô đừng cho nhiều bánh phở quá.” “Chú muốn ăn hết mà.” “Ngày mai chú nói lại.” Cô Hạnh cười rất nhẹ. Cô lấy bát mới cho khách đầu tiên của ngày. Chú Tư cầm chiếc đồng hồ không chạy và đi làm.